Cô dâu không được yêu – Chương 1

Cơn mưa đầu thu kéo dài suốt từ sáng đến chiều, không lớn nhưng dai dẳng, từng giọt rơi xuống mái kính như những nhịp gõ chậm rãi, lạnh lẽo, khiến không khí trong phòng trang điểm vốn đã ngột ngạt lại càng thêm nặng nề.

Ngồi trước gương, Hạ Viên Viên nhìn chính mình, ánh mắt có chút xa lạ.

Chiếc váy cưới trắng tinh được may đo riêng, từng lớp ren mềm mại ôm lấy thân hình mảnh mai của cô, ánh đèn phản chiếu khiến cả người cô như đang phát sáng, đẹp đến mức ngay cả chuyên viên trang điểm đứng phía sau cũng không nhịn được mà khẽ thở dài khen ngợi.

Một cô dâu hoàn hảo.

Một cuộc hôn nhân hoàn hảo.

Nếu như… chú rể không bị đổi vào phút chót.

“Viên Viên… con bình tĩnh nghe mẹ nói.” Giọng của mẹ cô vang lên phía sau, không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà lộ rõ sự né tránh.

Hạ Viên Viên chậm rãi quay đầu. Trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trái tim cô bỗng trầm xuống một nhịp, như thể đã đoán được điều gì đó không ổn.

“Người cưới con… không phải Lục nhị thiếu nữa.”

Không khí như bị ai đó rút sạch.

Ngay cả tiếng mưa ngoài cửa cũng dường như xa đi.

Cô không hỏi ngay. Chỉ đứng đó, nhìn mẹ mình, như đang chờ một câu giải thích hợp lý hơn.

Nhưng không có.

 “Vậy là ai?”

Giọng cô rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Mẹ cô cụp mắt xuống.

“Là… đại thiếu gia.”

Một nhát dao. Đâm thẳng. Không đau ngay, nhưng khiến toàn thân lạnh đi.

Đại thiếu gia nhà họ Lục. Người đàn ông mà cô chỉ gặp vài lần, nhưng mỗi lần đều để lại cảm giác áp lực đến nghẹt thở.

Anh cao lớn, vai rộng, ánh mắt sắc bén, gương mặt lạnh như băng, lúc nào cũng giống như đang đứng ở vị trí cao nhất, nhìn xuống tất cả mọi người.

Nếu nói nhị thiếu là gió xuân ấm áp—

Thì đại thiếu…là một cơn bão.

“Con không đồng ý.”

Lần này, giọng cô rõ ràng hơn.

Cha cô đứng bên cạnh rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng trầm thấp, mang theo sự quyết đoán không cho phép phản kháng:

“Đây là quyết định của nhà họ Lục.”

“Con không có quyền lựa chọn.”

Không có quyền.

Bốn chữ đó, nặng nề rơi xuống, khiến Hạ Viên Viên cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Vậy nhị thiếu gia thì sao?”

Cô vẫn hỏi. Dù trong lòng đã mơ hồ biết được đáp án.

Một khoảng lặng kéo dài.

“Cậu ấy… không muốn cưới.”

Không muốn cưới.

Chỉ bốn chữ. Nhưng đủ để phá hủy tất cả.

Hạ Viên Viên khẽ cười. Nụ cười nhẹ, gần như không nhìn thấy, nhưng đáy mắt lại đỏ lên trong tích tắc.

Cô hiểu rồi. Hiểu rằng… người không muốn cưới là anh.

Còn người bị thay thế… là cô.

Từ nhỏ đến lớn, cô luôn biết mình không phải đứa con được ưu tiên nhất.

Chị gái cô mới là niềm tự hào của gia đình. Còn cô…chỉ là lựa chọn “có cũng được, không có cũng không sao”.

Nhưng cô chưa từng nghĩ— đến cả hôn nhân của mình… cũng chỉ là một sự thay thế.

“Được.” Cô nói.

Không phản kháng. Không khóc.

Chỉ đơn giản là—chấp nhận.

Bởi vì cô biết— có phản kháng cũng vô ích.

Cánh cửa lớn của lễ đường mở ra. Ánh đèn chói lòa. Âm nhạc vang lên.

Hạ Viên Viên bước vào.

Chiếc váy cưới nặng nề kéo theo từng bước chân, nhưng cô lại cảm thấy nhẹ bẫng, như thể linh hồn đã bị bỏ lại đâu đó phía sau.

Hai bên là khách mời. Những gương mặt xa lạ. Những ánh mắt tò mò.

Nhưng cô không nhìn ai. Ánh mắt cô… chỉ tìm một người.

Và cô đã thấy. Lục nhị thiếu.

Anh đứng ở phía xa, vẫn là dáng vẻ quen thuộc, sạch sẽ, dịu dàng, ánh mắt như có thể khiến người khác yên tâm.

Người mà cô từng nghĩ sẽ nắm tay mình đi hết đoạn đường này.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Một giây.

Cô chờ.

Chờ anh nói gì đó.

Chờ anh bước tới.

Chờ anh… giữ cô lại.

Nhưng không có gì xảy ra.

Anh chỉ nhìn cô một cái.

Rồi…

quay đi.

Không do dự.

Không lưu luyến.

Trái tim cô như bị ai đó bóp chặt.

Ngay lúc đó—

một bóng người bước ra phía trước.

Lục Trầm Dạ.

Anh mặc vest đen, dáng người cao lớn gần như che khuất ánh sáng phía sau, mỗi bước đi đều mang theo cảm giác áp bức vô hình, khiến không khí xung quanh như bị kéo căng. Khi anh dừng lại trước mặt cô, Hạ Viên Viên mới nhận ra người đàn ông này…đáng sợ hơn cô tưởng.

Ánh mắt anh rơi xuống người cô. Không dịu dàng. Không tò mò.

Chỉ là một cái nhìn đánh giá.

Như đang xem xét một thứ gì đó thuộc về mình.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Giọng nói trầm thấp vang lên.

Không lớn. Nhưng đủ khiến cô cảm thấy tim mình run lên.

Cô nhìn anh. Khoảng cách rất gần. Gần đến mức cô có thể nhìn thấy rõ đường nét sắc lạnh trên gương mặt anh.

 “Xong rồi.”

Cô đáp. Giọng không run. Nhưng lòng bàn tay đã ướt mồ hôi.

Anh không nói thêm. Chỉ đưa tay ra. Bàn tay lớn, xương khớp rõ ràng, ngón tay thon dài, nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo đến đáng sợ.

Hạ Viên Viên nhìn bàn tay đó. Chỉ cần nắm lấy mọi thứ sẽ không thể quay lại nữa.

Cô nhắm mắt. Một giây. Rồi đưa tay ra. Ngay khi hai bàn tay chạm nhau. Lục Trầm Dạ siết lại.

Mạnh. Mạnh đến mức khiến cô khẽ nhíu mày.

“Đi.”

Anh nói.

 “Làm lễ.”

Không một câu dư thừa. Không một chút dịu dàng. Cô bị kéo đi.

Nhưng khi bước ngang qua Lục nhị thiếu cô vẫn không kìm được liếc nhìn anh lần cuối.

Anh vẫn đứng đó. Nhưng lần này không nhìn cô nữa. Như thể cô chưa từng tồn tại.

Một khoảnh khắc cô cảm thấy trái tim mình…chết lặng.

Đúng lúc đó, bàn tay cô bị siết chặt hơn. Cô giật mình quay đầu.

Lục Trầm Dạ vẫn nhìn phía trước.

Nhưng giọng anh trầm xuống, thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy:

 “Đừng quay đầu.”

 “Đã bước đi rồi…”

“thì đừng hối hận.”

Câu nói đó như một lời cảnh cáo. Hoặc …một lời nhắc nhở.

Hạ Viên Viên không hiểu vì sao, nhưng trong khoảnh khắc ấy cô có một linh cảm rất rõ ràng— cuộc hôn nhân này…không đơn giản là một sự thay thế.
Ngay khi hai người đứng trước lễ đường, Hạ Viên Viên chợt phát hiện—
Từ đầu đến cuối, Lục Trầm Dạ… chưa từng nhìn em trai mình lấy một lần.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

PHP Code Snippets Powered By : XYZScripts.com